Người con của núi rừng An Lão với trái tim hướng về đồng bằng
Đinh Thúy Kiều sinh ra và lớn lên tại xã An Hưng, huyện miền núi An Lão, tỉnh Bình Định (khu vực giáp ranh với Gia Lai). Nhắc đến An Lão, người ta nhớ đến một vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi những con người mộc mạc, can trường và giàu tình cảm. Lớn lên giữa sự bao bọc của núi rừng và tình làng nghĩa xóm, Thúy Kiều sớm hình thành trong mình tinh thần sẻ chia và sự thấu cảm sâu sắc với những mảnh đời khó khăn.
Dù đi đâu, làm gì, Thúy Kiều vẫn luôn tự hào về gốc gác An Hưng của mình. Khi nghe tin miền Trung nói chung và TP. Quy Nhơn nói riêng đang chịu ảnh hưởng nặng nề bởi đợt lũ lụt kéo dài, trong lòng cô gái trẻ trào dâng nỗi xót xa. Cô hiểu rằng, phía sau những con số thống kê khô khan là hàng ngàn gia đình đang thiếu thốn bữa ăn, là những cụ già và em nhỏ đang co ro trong giá lạnh.
Hòa mình vào gian bếp nghĩa tình
Không ồn ào, không phô trương, Thúy Kiều đã chủ động liên hệ với chùa Long Khánh – một trong những điểm cứu trợ quen thuộc của TP. Quy Nhơn – để xin được tham gia cùng nhà chùa và đội thiện nguyện nấu cơm hỗ trợ bà con vùng lũ. Với cô, được trực tiếp đứng bếp, phụ nhặt rau, vo gạo, chia suất ăn cũng đã là một cách thiết thực để góp sức trong lúc khó khăn.
Từ sáng sớm, trong không gian thanh tịnh của chùa, Thúy Kiều cùng các tình nguyện viên tất bật chuẩn bị nguyên liệu, nhóm bếp, nấu nướng và đóng gói 200 phần cơm nóng hổi. Mùi thơm của gạo mới, của thức ăn chín lan tỏa khắp sân chùa, xua đi phần nào cái ẩm ướt, lạnh lẽo của những ngày mưa lũ. Mỗi hộp cơm được chuẩn bị cẩn thận, sạch sẽ, chứa đựng trong đó không chỉ là thức ăn mà còn là tấm lòng của cả một tập thể những con người thiện nguyện.
200 phần cơm – 200 câu chuyện về tình người
Khi những phần cơm được trao tận tay bà con tại sân chùa Long Khánh, cũng là lúc những câu chuyện xúc động lặng lẽ diễn ra. Người nhận cơm phần lớn là lao động nghèo, những gia đình có nhà bị ngập sâu hoặc đang tạm trú tránh lũ.
Cầm hộp cơm còn ấm trên tay, nhiều cụ già không giấu được sự xúc động. Thúy Kiều vừa phụ phát cơm, vừa ân cần hỏi thăm từng hoàn cảnh, gửi đến họ những lời động viên chân thành. “Mấy hôm nước ngập, không nấu nướng được gì. Có bữa cơm nóng thế này quý lắm”, một người dân chia sẻ trong ánh mắt rưng rưng.
Với Thúy Kiều, khoảnh khắc ấy chính là phần thưởng lớn nhất. Sự mệt nhọc sau nhiều giờ đứng bếp dường như tan biến khi cô thấy nụ cười và sự ấm lòng của bà con. Giá trị của 200 phần cơm không nằm ở số lượng, mà nằm ở tình người được trao đi đúng lúc, đúng nơi.
Lan tỏa tinh thần “Lá lành đùm lá rách”
Việc Thúy Kiều chủ động tham gia vào gian bếp thiện nguyện là minh chứng sinh động cho truyền thống tương thân tương ái của dân tộc. Không cần những đóng góp lớn lao, chỉ bằng việc xắn tay áo cùng nấu một bữa cơm, cô đã góp phần mang đến hơi ấm thiết thực cho người gặp nạn.
Hình ảnh một người trẻ giản dị, lặng lẽ làm việc bên bếp lửa tại chùa Long Khánh cũng là lời nhắn nhủ nhẹ nhàng rằng: trong hoạn nạn, sự hiện diện và sẻ chia đôi khi quý giá hơn rất nhiều vật chất. Sự kết hợp giữa tinh thần từ bi của nhà Phật và tấm lòng thiện nguyện của người trẻ đã tạo nên một bức tranh đẹp về tình đoàn kết cộng đồng.
Lời kết cho một hành trình nhân ái
Chuyến đi tham gia nấu cơm nghĩa tình của Đinh Thúy Kiều tại chùa Long Khánh khép lại, nhưng hơi ấm từ gian bếp hôm ấy vẫn còn lan tỏa. Câu chuyện nhỏ của cô gái quê An Lão góp thêm một minh chứng rằng: giữa thiên tai, tình người chính là điểm tựa vững chắc nhất.
Thiên tai có thể cuốn trôi tài sản, nhưng không thể cuốn đi tinh thần đoàn kết của người Việt. Hy vọng rằng sẽ có thêm nhiều người trẻ như Thúy Kiều – sẵn sàng góp một đôi tay, một tấm lòng – để cùng nhau thắp sáng niềm tin và gieo mầm tử tế trên khắp mọi miền đất nước.