"Dị nhân Hải Phòng": Chạy chân đất 100 km, khỏi hàng chục bệnh

10/08/2026 16:29

Từng nghĩ đến chuyện đi tu vì sức khỏe xuống dốc, anh Hưng bước vào một hành trình kỳ lạ: bỏ giày, chạy chân đất, rồi chinh phục những cự ly mà chính anh từng nghĩ là không thể.

 - Ảnh 1.

42 tuổi, anh Bạch Ngọc Hưng (tại Hải Phòng) có thể chạy hàng chục, thậm chí cả trăm km bằng đôi chân trần. Nhưng chỉ vài năm trước, câu chuyện sức khỏe của người đàn ông này hoàn toàn khác.

Từng là giám đốc một công ty thiết bị y tế, thường xuyên tập gym, tập võ nhưng gần như chưa bao giờ chạy bộ, anh Hưng tin rằng mình đang có một lối sống khá lành mạnh.

Thế rồi tuổi 37 đến như một “cuộc đình công” của cơ thể. Anh lần lượt gặp hàng loạt vấn đề: thoái hóa cột sống - đốt sống cổ, phồng đĩa đệm, đau thần kinh tọa, đau nửa đầu mãn tính, viêm họng, viêm mũi, viêm tai, viêm xoang, xơ thanh quản, đau dạ dày, táo bón rồi viêm da cơ địa...

Không phải những căn bệnh cấp tính có thể đe dọa tính mạng ngay lập tức, nhưng việc bệnh này chưa dứt, bệnh khác lại xuất hiện khiến cuộc sống của anh bị đảo lộn.

Có thời điểm, anh Hưng từng nghĩ đến việc đi tu.

“Tôi từng nghĩ tới việc đi tu, tìm một chỗ nào đó dứt khỏi cuộc sống bình thường. Vì tôi đã cố gắng tìm kiếm nơi chữa dứt cho mình những vấn đề đó nhưng đều đi vào ngõ cụt. Tôi cảm nhận một người mới gần 40 tuổi mà sức khỏe tồi tệ quá”, anh Hưng tâm sự.

Sau nhiều lần tìm cách xử lý từng vấn đề riêng lẻ nhưng không đạt kết quả như mong muốn, anh quyết định thử một hướng khác: thay đổi toàn bộ lối sống.

Anh bắt đầu tìm hiểu về ăn uống, vận động, lối sống tự nhiên, y học cổ truyền, dưỡng sinh và nhiều phương pháp chăm sóc sức khỏe khác.

Nhưng thứ khiến cuộc sống của anh thay đổi mạnh nhất lại bắt đầu từ... đôi chân.

 - Ảnh 2.

Ảnh thiết kế: Hà Linh.

 - Ảnh 3.

Cuối năm 2019, đầu năm 2020, anh Hưng bắt đầu biết đến chạy bộ chân đất.

Giữa thời đại những đôi giày chạy bộ ngày càng hiện đại, việc một người chủ động bỏ giày để chạy bằng chân trần trên đường phố khiến không ít người tò mò.

Với anh Hưng, chạy chân đất không đơn thuần là chuyện bỏ một đôi giày.

Anh cho rằng đây là cách đưa cơ thể trở về trạng thái nguyên bản hơn, đồng thời buộc bản thân phải chú ý tới từng bước chân.

Anh bắt đầu tìm hiểu phương pháp chạy theo nhịp tim chậm, trong vùng hiếu khí, thay vì chạy nhanh để cạnh tranh thành tích.

 - Ảnh 4.

Anh Hưng cũng tìm đọc nhiều tài liệu nước ngoài. Một trong những cuốn sách có ảnh hưởng lớn tới quyết định này là Sinh ra để chạy.

“Cuốn đó là cuốn truyền cho tôi động lực nhiều nhất về vấn đề chạy bộ chân đất. Tôi thấy rõ những lợi ích của việc chạy chân đất và có những minh chứng bằng xương bằng thịt trên thế giới và cả Việt Nam có nữ hoàng chạy chân đất chinh phục SEA Games (Phạm Thị Bình) Nữ hoàng chân đất”.

Anh đồng thời tìm hiểu y học cổ truyền, dưỡng sinh và những phương pháp tác động lên cơ thể thông qua bàn chân.

Nhưng anh không lao ngay vào những cung đường hàng chục km. Hành trình ấy bắt đầu bằng việc học cách... đặt bàn chân xuống đất.

 - Ảnh 5.

Sau hơn 30 năm quen với dép và giày, nỗi sợ đầu tiên của anh Hưng khi chạy chân đất rất thực tế: mảnh chai, kim tiêm và những vật sắc nhọn trên đường.

Để thích nghi, anh tập quan sát mặt đường và thay đổi từng bước chạy.

Theo anh, chính việc không có giày bảo vệ khiến người chạy chân đất phải tập trung hơn vào mặt đường phía trước.

“Nếu như đi giày thì sẽ chạy băng băng không để ý, nhưng đi chân đất thì bắt buộc những người chạy chân đất ấy sẽ nắn nót từng bước chân, từng lúc mình đạp chân xuống”.

Những ngày đầu không hề dễ dàng. Bàn chân đau, cơ bắp mỏi anh phải ngâm chân, chườm bắp chân để giảm cảm giác đau rát.

Nhưng khi cơ thể dần thích nghi, một “chấn thương” khác lại xuất hiện - không nằm ở bàn chân mà đến từ những ánh mắt xung quanh.

Có người tò mò. Có người bật cười. Có người gièm pha. Anh Hưng đùa: “Cơ bắp, xương chắc, da chân dày cũng tỷ lệ thuận với da mặt” .

Bởi chạy chân đất giữa đường phố, anh trở thành một người khác biệt khi không mang giày, dép.

 - Ảnh 6.

Điều khiến chính anh Hưng bất ngờ nhất là sự thay đổi của cơ thể khi chạy chân đất.

Thời còn là sinh viên Đại học Bách khoa, anh từng chạy quanh khu vực hồ Bảy Mẫu, Công viên Thống Nhất. Nhưng chỉ một vòng đã khiến anh mệt đứt hơi.

Sau nhiều năm chạy chân đất, anh lần lượt chinh phục 21 km, rồi 42 km dưới 4 giờ. Đến sinh nhật tuổi 40 (năm 2024), anh chạy 100 km bằng chân đất tại Hải Phòng.

Năm 2025, anh tiếp tục tham gia Ironman bằng chân đất cùng vợ. Ironman là giải triathlon khắc nghiệt nhất hành tinh, với lộ trình hoàn chỉnh đòi hỏi người tham gia phải hoàn thành ba môn thi đấu liên tiếp: bơi 1.9 km, đạp xe 90 km và chạy marathon 21 km.

Đây cũng là thời điểm câu chuyện của người đàn ông từng mang hàng loạt vấn đề sức khỏe trở nên khó tin hơn với chính anh.

“Bác sĩ từng nói tôi bị vấn đề về đĩa đệm hay thoái hóa thì chỉ có thể bơi được thôi, chứ không bao giờ có thể chạy được. Nhưng mà đến giờ thì mình đã hết toàn bộ những vấn đề về xương khớp đó, những vấn đề về đau đầu hay viêm mãn tính cũng hết luôn”, anh Hưng chia sẻ.

Sau 7 năm chạy chân đất, anh nói chưa từng gặp chấn thương nghiêm trọng khi chạy.

Đến hiện tại, anh cảm nhận sức khỏe của mình thậm chí tốt hơn thời còn trẻ.

“Ở tuổi 40 tôi làm được những điều mà ở tuổi 20 có mơ cũng không dám mơ”, anh Hưng cười đầy tự hào.

 - Ảnh 7.

Ảnh thiết kế: Hà Linh.

 - Ảnh 8.

Nếu chỉ nhìn những cự ly anh Hưng đã chinh phục, nhiều người có thể nghĩ anh là người chạy rất nhanh. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.

Một trong những nguyên tắc anh Hưng theo đuổi ngay từ đầu là không chạy nhanh.

 - Ảnh 9.

Những ngày đầu, tốc độ của anh chậm đến mức những người lớn tuổi cũng trêu.

“Các cụ (70 tuổi) bảo là ‘Mày 40, mày chạy chậm còn hơn cả ông. Tao thấy mày chạy còn chậm hơn tao đi bộ’.”

Nhưng anh Hưng không vội. Với anh, chạy chậm chính là cách để cơ thể từng bước thích nghi.

“Đấy chính là bí quyết để luyện tim, phổi, xương khớp. Khi sức khỏe tim phổi khỏe lên thì tốc độ chạy tăng lên.”

Từ một người gần như không chạy bộ, anh dần trở thành người có thể chạy những cự ly mà trước tuổi 40 anh chưa từng nghĩ tới.

Và cũng từ những bước chân trần ấy, cái tên “dị nhân chân đất” bắt đầu xuất hiện.

Nhưng câu chuyện về người đàn ông Hải Phòng chưa dừng ở việc chạy được bao nhiêu km. Đằng sau đôi chân trần ấy là một hành trình thay đổi lối sống, thay đổi cách nhìn về cơ thể.

Đón đọc kỳ II: “DỊ NHÂN” CHẠY 100 KM CHÂN ĐẤT, ĐẶT MỤC TIÊU SỐNG ĐẾN 150 TUỔI