Cuộc thi viết "Người thầy thuốc trong tôi": Người kéo tôi trở về từ cõi chết

11/01/2026 20:01

Tài năng, y đức và sự động viên kịp thời của người thầy thuốc đã tiếp thêm động lực cho người mắc bệnh hiểm nghèo, giúp họ vượt qua lúc tuyệt vọng

Cuối tháng 5-2024, tôi đột nhiên bị viêm cơ tim, suy tim, chức năng tim còn 31%, nhiễm trùng máu trên bệnh nền Thalassemia... sau khi ăn trưa tại nhà. Chính đôi tay tài năng, trái tim nồng ấm của vị ân nhân ấy đã níu tôi ở lại với cuộc đời. Người thầy thuốc đó là bác sĩ Hoàng Trọng Hanh, Phó Khoa Hồi sức tích cực - Bệnh viện Trung ương Huế.

Ranh giới mong manh

Tôi là một giáo viên. Khi năm học vừa kết thúc, tôi đưa các con về quê thăm bà và cái khoảnh khắc vào ngày 29-5-2024 suốt cuộc đời tôi không thể nào quên. Khoảng 23 giờ đêm, khi nằm trong Phòng Cấp cứu Bệnh viện Trung ương Huế, tôi nhận ra sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt của bác sĩ trực và điều dưỡng, dường như họ phát hiện điều gì bất thường ở tôi.

Khi đó tôi chỉ cảm thấy hơi mệt. Bác sĩ đã cho thở ô xy, đặt máy đo huyết áp cố định trên tay và kết nối loạt thiết bị theo dõi nhịp tim… Những hình ảnh vốn quen thuộc trên phim, giờ hiện hữu trước mắt tôi, và khi trở thành nhân vật chính, tôi mới thấm thía được phút giây căng thẳng ấy.

Sau một hồi truyền vận mạch, uống thuốc, tiêm…, bác sĩ cũng thở phào, rồi nói với tôi bằng giọng ấm áp nhưng dứt khoát: "Bệnh em đã trở nặng, cần chuyển qua Phòng Hồi sức ngay". Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đột nhiên khó thở, cảm giác như có hàng trăm tảng đá đè trên ngực. Đến 8 giờ sáng, tình hình vẫn không khá hơn và tôi được chuyển sang Phòng Hồi sức tích cực.

Khi vào đây, tôi biết tình trạng của mình không đơn giản, xung quanh chỉ có tiếng máy theo dõi "bíp bíp" lạnh lùng kêu liên hồi. Ở đây, mọi bệnh nhân đều hôn mê với rất nhiều dây nhợ chằng chịt trên người. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng mình đang đứng ở lằn ranh sinh tử mong manh. Tôi vẫn khó thở nhưng có thuốc hỗ trợ nên còn trụ được.

Tôi được bố trí nằm ngay trước quầy làm việc của nhân viên Phòng Hồi sức tích cực, và hàng chục bác sĩ lần lượt đến thăm khám. Bác sĩ trưởng khoa chỉ nhìn tôi lắc đầu. Bác sĩ Hanh cầm bệnh án trên tay, đứng tựa tường nhìn tôi thở dài và nói: "39 tuổi, trẻ quá". Tôi cảm nhận được nỗi trăn trở, lo lắng trong lòng ông. Ngay khi đó, ông nhẹ nhàng nâng cao đầu giường và nói "như thế này em sẽ dễ thở hơn".

Bệnh tình tôi càng diễn biến nặng hơn, có cảm giác lồng ngực nặng trịch. Tôi ho liên tục, nôn ói, sốt cao và khó thở. Dù có máy thở ô xy nhưng tôi vẫn như con cá trên cạn.

Khi nghe 2 bác sĩ trao đổi về bệnh tình, bản thân tôi chỉ nghĩ đến cái chết, đau đớn và tuyệt vọng. Và hơn hết, tôi không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình. Tôi mường tượng cảnh gia đình không có tiền chạy chữa cho tôi, rồi tương lai của 3 đứa con còn nhỏ dại… Giờ chỉ cần rút ống thở ô xy, ngưng truyền vận mạch, tôi sẽ chết, sẽ hết đau đớn… Tôi nhìn bác sĩ, cố hết hơi sức, thều thào "bỏ cuộc…".

Người kéo tôi trở về từ cõi chết - Ảnh 1.

Tận tụy với nghề

Bác sĩ Hanh đến bên tôi và ân cần giải thích: "Thở máy em sẽ rất đau đớn, nhưng em hãy cố gắng hít vào thật sâu. Tôi tin em sẽ làm được, sẽ khỏe thôi, 3 đứa con nhỏ của em đang ở ngoài cánh cửa kia đợi em, chồng em cũng đang chờ để cùng nuôi các con…". Rồi bác làm mẫu nhịp hít vào - thở ra, để tôi theo kịp.

Giữa lúc bệnh tật đến bất ngờ, diễn biến nhanh và nặng, ngay thời điểm tôi định buông xuôi tất cả, thì chính bác sĩ Hanh đã kéo tôi trở lại. Tôi tự nhủ: "Mình phải sống. Mình còn 3 đứa con thơ dại, còn mẹ già - mẹ sẽ gục ngã nếu mình ra đi. Mình sẽ sống, sẽ khỏe lại thôi". Tôi cố gắng hít thở không ngừng, dù hơi thở nặng nhọc và khó khăn.

Cuối cùng, khi thấy thuốc được mang đến, trong lòng tôi dâng lên một niềm tin sắt đá: Mình sống rồi. Bác sĩ Hanh đến bên tôi với giọng hào sảng: "Em là giáo viên dạy hóa phải không? Chồng em cũng là giáo viên dạy hóa phải không? Bác sĩ muốn trở thành bác sĩ phải có giáo viên dạy hóa, nên hôm nay là lúc bác sĩ tri ân giáo viên. Yên tâm nhé". Tôi hiểu đó chỉ là lời động viên nhưng lòng cũng thấy ấm áp lạ thường.

Một lát sau, bác sĩ Hanh quay lại nói: "Tôi làm hồi sức cấp cứu gần 28 năm, nên em yên tâm nhé. Giờ sẽ làm một tiểu phẫu đưa một đường ống từ mạch máu ở cổ vào tim, để hỗ trợ tim em. Em sẽ khỏe lại thôi". Rồi mười mấy bác sĩ bước vào, thao tác nhanh nhẹn, chuyên nghiệp. Khi nghe họ nói: "Mượt quá bác Hanh ơi, phát một vào thẳng tim luôn", tôi tin chắc mình sẽ sống.

Các bác sĩ rời đi, nhưng bác sĩ Hanh vẫn liên tục theo dõi tình hình sức khỏe của tôi. Bác dặn dò: "Nhà nước và nhân dân cùng làm. "Nhà nước" đã làm tốt vai trò của mình, giờ đến lượt em, em phải giữ tinh thần lạc quan, phải để tim em được nghỉ ngơi. Bệnh em tuy nặng nhưng sẽ chữa khỏi. ở đây nhiều người nhưng khi nào ngủ được thì em phải tranh thủ nhé". Tôi hiểu rằng bác sĩ luôn dốc hết tâm sức để giữ ngọn hải đăng luôn sáng, thì tôi - con thuyền nhỏ giữa trùng khơi bệnh tật này không được lung lạc tinh thần. Sống lạc quan là ngọn đèn không bao giờ tắt" - đó chính là thông điệp mà bác truyền đến tôi.

Những ngày sau đó, bác sĩ Hanh vẫn thăm khám, động viên với trái tim ấm áp, nhiệt huyết, tận tâm của người bác sĩ.

Nằm trong Phòng Hồi sức tích cực mới tận mắt chứng kiến sự vất vả của đội ngũ y - bác sĩ nơi đây. Khi có bệnh nhân trở nặng, họ phải lập tức có mặt, không kể giờ giấc để ra sức cứu chữa. Nhìn các điều dưỡng làm việc liên tục trong suốt ca trực, từ cho bệnh nhân ăn, uống thuốc, uống nước, truyền thuốc, cả vệ sinh răng miệng, ghi chép sổ sách, chuẩn bị thuốc… vừa phải quan sát, trông coi bệnh nhân trong suốt thời gian làm việc, tôi luôn tự hỏi: "Tại sao không để một cái ghế để các điều dưỡng vừa ngồi vừa làm việc?". Nhiều điều dưỡng đứng suốt ca làm việc, cả ngày lẫn đêm không chút thời gian nghỉ. Dù công việc vất vả như vậy nhưng các bác sĩ và điều dưỡng vẫn luôn vui vẻ, tận tâm chăm sóc người bệnh. Như bác sĩ Hanh, tôi đoán dù đã gần 55 tuổi nhưng lúc nào bác cũng chân tay thoăn thoắt, giọng nói rành mạch, tinh thần lạc quan và tràn đầy năng lượng.

Người kéo tôi trở về từ cõi chết - Ảnh 2.
Người kéo tôi trở về từ cõi chết - Ảnh 3.

Tác giả lúc nằm viện và sau khi hồi phục sức khỏe

"Liều kháng sinh" tâm hồn

Sự động viên kịp thời, tài năng và y đức của bác sĩ Hoàng Trọng Hanh đã giúp tôi có thêm niềm tin vào cuộc sống. Qua 21 ngày điều trị, sức khỏe tôi dần hồi phục và được xuất viện. Tôi đã chiến thắng bệnh tật không chỉ nhờ tiến bộ của y học hiện đại, mà còn nhờ ngọn lửa nghị lực của bác sĩ Hanh truyền sang tôi. Bác không chỉ chữa bệnh bằng thuốc mà truyền cho tôi một thứ năng lực vô hình nhưng mạnh mẽ tựa như "liều kháng sinh tâm hồn".

Giờ đây, khi đã trở lại cuộc sống đời thường, hình ảnh bác sĩ Hanh như ngọn hải đăng sáng rực giữa biển đời tôi - người luôn truyền năng lượng tích cực, nhắc tôi phải phải mạnh mẽ và không được bỏ cuộc. Những dòng viết này như lời tri ân sâu sắc đến bác sĩ Hanh và đội ngũ y - bác sĩ Khoa Hồi sức tích cực - Bệnh viện Trung ương Huế - nơi đã giúp tôi giành lại sự sống từ tay của "thần chết". Tôi tự nhủ mình phải luôn cố gắng, nỗ lực hơn nữa để hoàn thành tốt công việc giảng dạy, đem yêu thương, năng lượng tích cực đến các học sinh thân yêu của mình. 

"Người thầy thuốc giỏi là người cứu được mạng sống, song người thầy vĩ đại là người đánh thức được khao khát sống. Với tôi, bác sĩ Hanh là người như thế !".

Thành tích thầm lặng

Thầy thuốc Ưu tú - TS-BS Hoàng Trọng Hanh, Phó Khoa Hồi sức tích cực - Bệnh viện Trung ương Huế, Phó trưởng Bộ môn Gây mê hồi sức và Cấp cứu - ĐH Y Dược Huế. Ông đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp bộ và nhận bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, đồng thời đóng vai trò là ban tổ chức, báo cáo viên, chủ tọa đoàn hội nghị Hồi sức cấp cứu toàn quốc hằng năm; thành viên ban chấp hành Hồi sức Cấp cứu - Chống độc Việt Nam. Có hơn 28 bài báo và hơn 28 đề tài cơ sở, tham gia 3 bài báo quốc tế... Giảng viên ĐH Y Dược Huế, giảng dạy cho các học viên sau ĐH của Trường ĐH Y Dược Huế; tham gia chống dịch COVID-19: Huế, Bình Dương, tổ trưởng điều trị trong đoàn Bộ Y tế cho 3 tỉnh Tây Nam Bộ...

Người kéo tôi trở về từ cõi chết - Ảnh 4.

Người kéo tôi trở về từ cõi chết - Ảnh 5.