Tôi từng nghĩ mình là nạn nhân trong mối tình đó.
Suốt gần 2 năm sau chia tay, mỗi lần nhắc đến người cũ, tôi luôn kể về những lần anh vô tâm, những cuộc cãi vã khiến tôi bật khóc hay cảm giác bị bỏ rơi trong chính mối quan hệ của mình.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình cũng có lỗi.
Cho đến khi tôi xem phim Sex and the City vào một đêm mất ngủ.
Có một cảnh Carrie thú nhận rằng cô đã làm tổn thương Aidan nhiều hơn cô từng dám thừa nhận. Không phải vì cô không yêu anh, mà vì cô quá ích kỷ, quá mải chạy theo cảm xúc của bản thân mà quên mất người đối diện cũng biết đau.
Tôi chết lặng khi xem đến đó.

Carrie và Aidan trong phim Sex and the City.
Bởi lần đầu tiên sau rất lâu, tôi nghĩ về người yêu cũ không phải với sự tổn thương… mà với cảm giác áy náy.
Theo Marie Claire, Sex and the City là một trong số ít series truyền hình cho phép nhân vật nữ được mắc sai lầm trong tình yêu thay vì luôn là người bị tổn thương. Carrie Bradshaw thường gây tranh cãi vì sự ích kỷ và thiếu trưởng thành trong các mối quan hệ, nhưng chính điều đó khiến nhân vật này trở nên thật hơn với khán giả trưởng thành.
Tôi nghĩ mình cũng giống Carrie ở một điểm nào đó.
Khi yêu, tôi luôn muốn được thấu hiểu nhưng lại rất hiếm khi thật sự cố hiểu người kia.
Tôi muốn anh nhắn tin nhiều hơn, quan tâm nhiều hơn, đoán được cảm xúc của tôi mà không cần tôi nói ra. Mỗi lần thất vọng, tôi chọn im lặng, lạnh lùng hoặc nói những câu đầy sát thương chỉ để anh cảm thấy có lỗi.
Tôi từng nghĩ đó là phản ứng bình thường của một người đang tổn thương.
Nhưng giờ nhìn lại, tôi thấy mình cũng tàn nhẫn theo cách riêng.
Có lần anh gọi cho tôi hơn 20 cuộc sau một trận cãi nhau lớn, còn tôi cố tình không nghe máy chỉ vì muốn anh hoảng sợ. Có lần tôi biết anh đang áp lực công việc nhưng vẫn trách móc vì anh trả lời tin nhắn chậm.
Điều tệ nhất là lúc ấy tôi không hề thấy mình sai.
Theo MindBodyGreen, nhiều người sau chia tay thường có xu hướng chỉ tập trung vào tổn thương mình nhận được mà bỏ qua phần trách nhiệm của bản thân trong mối quan hệ. Các chuyên gia tâm lý cho rằng sự trưởng thành cảm xúc bắt đầu khi con người đủ can đảm nhìn lại chính những hành vi đã làm người khác đau lòng.

Trong tình yêu, ai cũng có xu hướng nghĩ mình là nạn nhân, tuy nhiên đôi khi, cả hai đều bị tổn thương.
Tôi đọc mà thấy nghẹn trong cổ.
Bởi suốt thời gian qua, tôi luôn chờ một lời xin lỗi từ người cũ, trong khi chưa bao giờ nghĩ rằng có lẽ anh cũng từng cần điều đó từ tôi.
Xin lỗi để trưởng thành
Có một cảnh trong Sex and the City khiến tôi ám ảnh mãi. Carrie nói rằng đôi khi điều khó nhất không phải tha thứ cho người khác, mà là chấp nhận mình đã không yêu ai đó theo cách tử tế nhất.
Tôi đã phải tạm dừng bộ phim sau câu nói ấy.
Tôi nhớ đến ánh mắt mệt mỏi của người yêu cũ trong lần cuối gặp nhau. Lúc đó anh chỉ nói: “Anh chưa bao giờ muốn làm em buồn, nhưng anh cũng mệt rồi”.
Ngày ấy tôi nghĩ anh đang biện minh. Bây giờ tôi mới hiểu có lẽ anh thật sự đã kiệt sức.
Theo The Everygirl, trưởng thành trong tình yêu không phải là không mắc sai lầm, mà là đủ khả năng nhìn lại những điều mình từng làm chưa đúng và chịu trách nhiệm cho chúng thay vì chỉ đổ lỗi cho đối phương.
Đêm hôm đó, tôi mở lại đoạn chat cũ của chúng tôi rất lâu.
Tôi đọc những tin nhắn mình từng gửi trong lúc tức giận và lần đầu tiên thấy chúng sắc nhọn đến thế nào. Tôi đã ngồi trước màn hình gần một tiếng trước khi quyết định nhắn cho anh một câu rất ngắn: “Em xin lỗi vì ngày đó đã làm anh tổn thương nhiều như vậy”.
Tôi không nhắn để quay lại. Cũng không mong anh tha thứ ngay lập tức. Tôi chỉ cảm thấy đã đến lúc mình phải đối diện với phần chưa trưởng thành của bản thân.
10 phút sau, anh trả lời. “Anh cũng xin lỗi. Nhưng anh nghĩ tụi mình đều đã cố hết sức ở thời điểm đó rồi”.
Tôi bật khóc gần như ngay lập tức. Không phải vì còn yêu. Mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu rằng trưởng thành không phải lúc nào cũng là bước tiếp thật nhanh sau chia tay.
Đôi khi, trưởng thành là đủ dũng cảm để nhìn lại một mối quan hệ cũ bằng sự trung thực. Để thừa nhận rằng mình cũng từng làm người khác đau. Và để nói lời xin lỗi, kể cả khi mọi thứ đã kết thúc từ rất lâu rồi.