Bác sĩ nói về nơi ám ảnh nhất bệnh viện: Không phải phòng mổ, mà là dãy ghế chờ

29/07/2026 20:30

Một chiếc ghế ngoài phòng mổ đôi khi nói nhiều hơn mọi lời yêu thương, bởi sự có mặt của người thân là điều bệnh nhân mong đợi nhất khi tỉnh dậy.

Trong bệnh viện, có một nơi ít người để ý nhưng lại lưu giữ nhiều cảm xúc: dãy ghế ngoài phòng mổ.

Ngày nào đi ngang qua, tôi cũng nhìn thấy những chiếc ghế ấy. Có hôm kín chỗ, người nhà ngồi sát nhau, ánh mắt dõi về cánh cửa phòng mổ. Có hôm chỉ lác đác vài người. Cũng có những ngày, cả dãy ghế lặng lẽ, không một bóng người.

Người nằm trên bàn mổ sẽ không bao giờ biết bên ngoài diễn ra điều gì. Họ chìm trong thuốc mê. Nhưng những người làm nghề như chúng tôi lại chứng kiến tất cả.

Có người phụ nữ ngồi bất động suốt nhiều giờ. Chị không dám đứng lên lấy cốc nước hay vào nhà vệ sinh, chỉ vì sợ đúng lúc mình rời đi, bác sĩ bước ra gọi tên chồng.

Có cụ ông ngồi thẳng lưng từ đầu đến cuối ca mổ, hai tay ôm chặt chiếc mũ đã cũ. Ông gần như không thay đổi tư thế, chỉ lặng lẽ chờ cánh cửa mở ra.

Dãy ghế ngoài phòng mổ ám ảnh bác sĩ hơn mọi ca phẫu thuật. (Ảnh minh hoạ: BSCC)

Những hình ảnh ấy khiến tôi luôn tin rằng, sự chờ đợi cũng là một cách yêu thương. Điều khiến tôi day dứt hơn lại là những chiếc ghế bỏ trống.

Không phải bệnh nhân không có gia đình. Chỉ là mỗi người đều có một lý do để vắng mặt. Người đang vào mùa thu hoạch. Người vướng công việc không thể nghỉ. Người ở quá xa. Người phải chăm con nhỏ hoặc lo cho người thân khác.

Tôi không phán xét bất kỳ ai. Cuộc sống của người trưởng thành luôn đầy những trách nhiệm không dễ sắp xếp.

Thế nhưng, sau mỗi ca mổ, khi thuốc mê dần tan, câu đầu tiên mà rất nhiều bệnh nhân hỏi vẫn là: “Người nhà tôi đâu?”

Họ có thể không nhớ mình được gây mê bao lâu, ca phẫu thuật diễn ra thế nào hay bác sĩ đã làm những gì. Họ sẽ nhớ rất lâu cảm giác đầu tiên khi mở mắt: bên cạnh mình có ai hay không.

Đó là điều mà y học không thể thay thế. Chúng ta vẫn nghĩ tình yêu thương được thể hiện bằng những việc lớn như lo đủ viện phí, tìm bác sĩ giỏi hay mua loại thuốc tốt nhất. Tất cả đều rất đáng quý.

Nhưng có một điều giản dị hơn mà không ai có thể làm thay. Đó là ngồi xuống chiếc ghế ngoài phòng mổ.

Sự hiện diện ấy không khiến ca phẫu thuật kết thúc sớm hơn, cũng không làm vết mổ bớt đau. Nếu nhìn dưới góc độ hiệu quả, nó dường như chẳng thay đổi được điều gì.

Nhưng với người bệnh, đó lại là điểm tựa tinh thần lớn nhất. Đôi khi, điều giúp một người cảm thấy bình yên không phải là lời động viên dài dòng, mà chỉ là khoảnh khắc mở mắt ra và biết rằng người mình yêu thương vẫn đang đợi ở bên ngoài.

Nếu một ngày người thân của bạn phải bước vào phòng mổ, hãy cố gắng thu xếp để ngồi vào chiếc ghế ấy.

Trong cuộc đời, có những thời khắc mà sự hiện diện của chúng ta chính là món quà quý giá nhất. Và cũng có những cơ hội, nếu bỏ lỡ, sẽ không bao giờ có thể bù đắp được.